Wednesday, July 13, 2016

Lạc điệu

Lần bước tìm về dấu tích xưa
Dang tay níu lại tuổi xuân nồng
Vỗ về thân phận hồn cằn cỗi
Ôm giữa cuộc đời với hư không


Giờ đời ta như căn gác trọ
Thẫn thờ phố nhỏ lúc mưa giăng
Mang thân lưu lạc hồn vô định
Bốn mùa trăn trở tóc ươm sương


Chẳng lẽ buồn đời ta uống rượu
Mà chắc gì say đã quên đời!
Thôi thì cứ để đời xuôi ngược
Sống giữa mịt mù hết trăm năm


Hai mấy năm trời đã thoáng qua
Sầu nghiêng bóng đổ bước chân gầy
Gió mưa nào rồi thì cũng tạnh
Ta tượng buồn đứng dưới mưa sương.





Sunday, August 3, 2014

Tặng em gánh nặng sầu đời

Tặng em gánh nặng sầu đời
Rong rêu ngày tháng gặm mòn bước chân
Tặng em một chút sầu thương
Quê hương còn đó ngày về chờ mong

Tặng em của tuổi hồn nhiên
Một thời thơ mộng tâm hồn ngất ngây
Phố chiều ta cúi hôn nhau
Để nghe nhung nhớ len sâu vào hồn

Trải lòng trên giấy mực xanh
Để hồn chìm giữa mênh mang dòng đời
Nỗi sầu em duỗi cánh bay
Ta mang vô hết bài thơ năm nào

Tặng em nỗi nhớ dạt dào
Tay ta úp mặt đêm dài thiết tha
Dìu em vào cõi ưu phiền
Cùng ta chia xẻ đoạn đường thế gian

Còn đây những tiếng thở dài
Cuộc đời luân lạc tàn phai cuối đường
Mai đời nếu có bình yên?
Ta về dệt lại ân tình năm xưa.



http://huongbuoibienhoa.blogspot.com/
http://quetoixubuoi.blogspot.com/
http://dangvancuc.blogspot.com/


Dưới giàn hoa giấy



 





Quê cũ trông về thăm thẳm xa
Tha hương tính lại lắm thu buồn
Ngày đi em đứng bên thềm cũ
Hoa giấy khoe màu dưới nắng mai

Gió sớm len dần nghe thấm lạnh
Nghẹn ngào em tiễn bước chân tôi
Cầm tay tôi nói em đừng khóc
Mai mốt tôi về sẽ tính duyên

Đưa tay ngắt lấy chùm hoa giấy
Em nói rằng em sẽ đợi tôi
Tình em tươi thắm như hoa giấy
Vẹn giữ màu son đỏ thuỷ chung

Bây giờ tính lại lắm thu sang
Hoa giấy ngày xưa có vẹn màu?
Hay đã héo sầu vì mong đợi
Thềm cũ năm nào có ngóng trông?

Tôi ở nơi nầy vẫn nhớ em
Nhớ dáng em xinh đứng bên thềm
Dưới giàn hoa giấy màu son thắm
Như thắm tình ta thuở yêu nhau

Rồi một ngày kia tin em mất
Tim tôi tan nát chết trong hồn
Thương người năm tháng trông mong đợi
Bóng dáng người xưa chẳng thấy về

Hôm nay trong nắng màu hoa giấy
Sắc thắm năm xưa gợi nỗi niềm
Rung rinh trong gió vài cánh rụng
Rớt xuống lòng tôi giọt lệ đau!





Sunday, August 4, 2013

Nỗi niềm riêng

Bạn hữu cùng ta cảm nỗi niềm
Một thời chinh chiến đã trôi qua
Thương màu áo trận sờn năm tháng
Lý tưởng giờ đây chẳng đạt thành

Bạn hữu giờ đây khơi nỗi đau
Niềm đau mất nước tháng Tư buồn
Chí lớn trôi vào trong biển lớn
Hoài bão tan mờ theo khói mây

Bạn hữu giờ đây nhắc chuyện xưa
Một thời trai trẻ khí kiêu hùng
Nước mất rồi kiếm cung cam phận
Đau buồn nào rồi cũng qua đi

Bạn hữu giờ đây xin cứ vui
Biết sống trăm năm đâu mà chờ
Giờ gặp nhau thì đầu đã bạc
Còn tính gì chuyện dựng non sông

Bạn hãy cùng ta vui chốn thơ
Vằng vặc trăng soi tấu khúc đàn
Thanh thản ung dung lòng rộng mở
Vui cùng trăng nước tuổi đời nay.




Giọt sương tan

Đời hấp hối nhưng còn mơ mộng
Viết vần thơ tìm lại khung trời
Buổi sáng sương tan mùa nắng gọi
Ngoài trời chim hót rộn ràng vui

Xa quê từ buổi tàn chinh chiến
Xếp áo chinh nhân những ngậm ngùi
Đã hẹn ngày về qua mấy bận
Quê nhà vẫn cách một trùng khơi

Bao phen uống chén thân tình cũ
Cạn chén tình, nhưng không cạn sầu chung
Đời gió cuốn nghe chiều sương lạnh
Tìm nụ cười hiu hắt đời quanh

Đời đã mỏi sá gì chén khổ
Bên đèn khuya ta uống chung sầu
Rượu quê người bao lần ta cạn
Từ xó đời ta khóc.. rượu buồn rơi!

Ngày lại ngày chuyện mưa với nắng
Niệm khúc buồn: nhớ - tiếc - hoài mong
Sao muốn quên nhưng lòng cứ nhớ
Để hồn nghiêng theo bóng bên đời...

Buổi sáng sương tan nhường nắng ấm
Hồn nhiên con bướm lượn vờn quanh
Cành hoa trước gió đùa lơi lả
Sương sớm tan rồi tan.. giấc mơ!
Ngày đi qua, dòng đời trôi mãi.




                       Tác phẩm: Phế tích
                       Chất liệu: Màu nước. Watercolor on paper
                       Kích thước: 11 x 11 inches (28 x 28 cm)
                       Tác giả: Đặng Văn Cúc (Đặng Nhiên Thư)
                       December 2012



Nỗi niềm

Nhìn những úa phai trên mái tóc
Vết hằn trên trán những hoang vu
Ta thả ngày trôi qua men đắng
Hỏi đời còn bao nỗi buồn cay?

Từ buổi xa quê lên phố thị
Dệt mộng cho đời những ước mơ
Đôi lúc tưởng phai màu dĩ vãng
Xóa mờ kỷ niệm một thời son

Và những tháng năm mòn lê gót
Vẳng nghe sông núi trách câu hờn
Có còn trăn trở hay an phận?
Buông mặc cho đời cứ nổi trôi

Xứ lạ vẫn ngày mưa với nắng
Cơm gạo bên đời vẫn gánh vai
Chân dung nhìn lại giờ thấy lạ
Tóc úa màu phai nhuốm bụi đường

Một góc trời xưa giờ lặng lẽ
Một đi là mất cả cuộc đời
Tâm sự không vơi cùng năm tháng
Giọt đắng buồn theo phút cuối đời.